Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

Hôn nhân chết dần bởi ta "trần trụi" trước mắt nhau

Nữ văn sĩ Deborah Moggach chia sẻ với tạp chí Madame Figaro (Pháp) rằng: “Mười năm tôi không sống chung với người đàn ông tôi yêu. Vài lần một tuần, tôi đạp xe đến thăm anh. Chúng tôi đã dành cả buổi tối với nhau, và buổi sáng đi ăn sáng tại một quán cà phê gần đó với bạn bè. Sau đó, tôi lại trở về nhà mình và bắt đầu làm việc. Điều này diễn ra trong vòng mười năm và đó là mười năm hạnh phúc nhất của đời tôi. Chúng tôi yêu nhau điên cuồng, nhưng chúng tôi không đến sống cùng nhau. Và thậm chí không bao giờ nói về chuyện đó. Khi chúng tôi gặp nhau, tôi đã có hai con nhỏ, và anh cũng có một người con. Chúng tôi không muốn mang những “dấu ấn" của mối quan hệ trước vào cuộc sống chung và chúng tôi càng không hề mong muốn rơi vào cảnh "con anh, con em".

Càng ngày chúng tôi càng hiểu rằng mối quan hệ “phi truyền thống” của chúng tôi khiến cả hai đều hài lòng và chúng tôi không muốn thay đổi nó đi. Trong nhiều năm, anh đã có một cuộc sống riêng ổn định, anh không muốn rời khỏi “cái hang” của mình để chuyển đến ở với tôi, dù là ngôi nhà đủ rộng cho hai người, có phòng cho trẻ em. Tôi viết tiểu thuyết và nuôi dạy con cái. Tôi thích là một người mẹ đối với chúng và một người tình với anh. Điều hay nhất là hai nửa cuộc sống của tôi không va đập vào nhau, và không phát sinh vấn đề gì căng thẳng. Một số bạn bè nghĩ rằng mối quan hệ của chúng tôi kỳ quặc, nhưng có lẽ họ không biết rằng chúng tôi không phải là đôi vợ chồng đầu tiên sống riêng trên hành tinh này”.

Ở cạnh mà mỗi người một thế giới là bệnh của nhiều cặp vợ chồng thời nay (Ảnh minh hoạ IT)

Ở cạnh mà mỗi người một thế giới là "bệnh" của nhiều cặp vợ chồng thời nay (Ảnh minh hoạ IT)

Tôi không lo lắng về tài sản hay điều gì khác nhưng tôi rất sợ phải sống chung với một ai đó suốt cả 7 ngày trong tuần. Tiếc rằng chẳng may anh bị ung thư và đột ngột qua đời cách đây 19 năm.

Sau cái chết của anh một thời gian, tôi lại yêu một người đàn ông khác. Các con tôi lớn lên, không phải lo cho chúng nữa và người yêu của tôi thì không có nhà nên anh dọn đến sống cùng. Nhưng ngờ đâu đó chính là cách nhanh nhất giết chết niềm nhung nhớ và đam mê. Khi bắt đầu thì đẹp tuyệt vời như tiểu thuyết, nhưng tiếp đến là chán nhau và sau cùng là cãi nhau như cơm bữa. Tình yêu dần mất đi trong cuộc sống nhàm chán”.

Nhà văn chia sẻ: “Trong thời đại chúng ta, nhiều người thích thay đổi một cách nhanh chóng, nhưng tôi khuyên các bạn nên thận trọng trước khi quyết định chung sống một nhà với ai đó. Nếu bạn không sống cùng nhau, bạn luôn luôn hôn mỗi khi gặp nhau và bạn thường có nhiều chuyện để nói với nhau. Bạn không đối xử với nhau một cách thờ ơ, lạnh lùng. Bạn cố gắng ăn mặc vì nhau, không mặc quần áo lót đi lại trong nhà. Bạn cũng có những cuốn tạp chí yêu thích đang đọc dở vất trên sàn và trong tủ lạnh có các món mà bạn ăn chưa hết.

Không có gì quý hơn độc lập tự do, nhất là khi bạn biết rằng có một người thân yêu mà bạn sẽ gặp trong vài ngày tới. Cuộc sống riêng của tôi giống như bầu không khí trong lành trong mối quan hệ. Tôi muốn nhận email và nhiều tin nhắn mỗi ngày, những nụ hôn qua mạng. Và quan trọng nhất, chúng ta đừng mong đợi người khác đem đến cho chúng ta tất cả. Ngay cả khi đó là tình yêu lớn nhất trong đời, cũng đừng nên để người khác nhìn thông thống vào mọi ngõ ngách tâm hồn mình”.

Thật bi kịch khi vợ chồng bên nhau mà không còn gì để nói (Ảnh minh hoạ IT)

Thật bi kịch khi vợ chồng bên nhau mà "không còn gì để nói" (Ảnh minh hoạ IT)

Câu chuyện của nhà văn đáng để chúng ta suy nghĩ dù không phù hợp với tất cả mọi người. Đặc biệt là những cặp trai gái đang yêu nhau mặn nồng, luôn muốn 24/24h bên nhau, thích làm mọi việc bên nhau, giống nhau, là một phần của nhau.

Tuy nhiên, các bạn phải tỉnh táo biết rằng, sự “đồng hoá” là cách nhanh nhất để giết chết tình yêu. Vậy làm thế nào nuôi dưỡng được tình yêu 5-10-20 năm? Câu trả lời đã rõ: Sống riêng!

Chắc bạn cho đó là ý tưởng điên rồ. Nhưng theo một khảo sát gần đây ở Anh, chỉ trong hai thập kỷ qua, tỷ lệ các cặp vợ chồng sống riêng tăng từ 23% lên 40%. Nghiên cứu cho thấy các cặp vợ chồng trẻ thích sống riêng bởi vì họ không muốn hy sinh sự độc lập của mỗi người. Những người lớn tuổi mới kết hôn thì không muốn rời bỏ ngôi nhà đã quá thân quen với mình. Những phụ nữ đã có một sự nghiệp vững vàng, không muốn mạo hiểm với thành quả của mình và những người đàn ông lo mất tự do.

Còn bạn, nếu chúng ta vẫn muốn chung sống bên nhau dưới 1 mái nhà, lại muốn giữ tình yêu thì nên tìm cách làm mới nó mỗi ngày. Có thể là một hành động quan tâm, một lời khen tặng, một mái tóc đẹp, một chiếc váy khêu gợi, một bông hoa thơm…

Bạn phải nhớ, có chăm chú, vất vả quan tâm thì mới mong tình yêu được nuôi dưỡng xanh tươi mãi. Và dù yêu nhau nhưng luôn có những bí mật, có khoảng cách để tình yêu được hít thở…

Theo chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa
Dân Việt

Tag :cuộc sống vợ chồng, vợ chồng trẻ, hôn nhân

Ghen ngược, bồ trẻ đến nhà chồng tôi đòi... quyền lợi

Ảnh minh họa: Internet

Ảnh minh họa: Internet

Từ khi biết tôi và Hưng yêu nhau, bạn bè trong trường đại học đều tấm tắc là trời sinh một cặp. Hưng cao lớn, khỏe mạnh, học giỏi mà tính tình thì hiền lành, tốt bụng. Còn tôi với khuôn mặt ưa nhìn, vóc dáng đẹp, eo thon cùng vòng một quyến rũ và mái tóc đen, dày phủ kín bờ vai khiến mấy năm học đại học tôi thường được phong danh hiệu hoa khôi của khoa.

Tuy học cùng lớp, cùng tuổi nhưng thực ra tôi hơn Hưng gần 1 năm, vì tôi sinh vào tháng 1 còn Hưng sinh vào ngày cuối cùng của năm, khi quen Hưng tôi hay đùa Hưng là nên gọi tôi là chị, để rồi đến lúc phải lòng nhau Hưng thi thoảng trêu tôi là: “chị Hà ơi! Anh Hưng yêu chị lắm!” làm tôi vừa buồn cười, vừa ngượng.

Với tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của trường kinh tế, lại là dân thành phố chính gốc, bố mẹ Hưng quen biết nhiều nên Hưng dễ có việc làm ưng ý, trong khi tôi phải chạy đôn, chạy đáo đến rạc cả người mà cuối cùng chỉ tìm được cái chân kế toán làm hợp đồng cho một công ty tư nhân, có trụ sở ở xa trung tâm thành phố tới tận 20 cây số. Tôi không nản, bởi tôi có tình yêu của Hưng, tôi quyết tâm lập nghiệp ở đây vì Hưng và vì tương lai của đời mình.

Sáng sớm tôi phải rời nhà trọ của mình để kịp đến chỗ làm, rồi chiều muộn mới trở về để kịp ăn bữa cơm bình dân nơi đầu ngõ. Nhưng bù lại tôi và Hưng có thời gian rảnh rỗi là dành cho nhau trọn vẹn, thêm hai năm nữa để khẳng định công việc và tình yêu, tôi và Hưng được hai bên gia đình thống nhất cho tổ chức cưới. Tôi không ở cùng bố mẹ chồng vì trước khi cưới bố mẹ Hưng đã sang tên cho anh căn nhà trong con hẻm nhỏ, nhà đầy đủ tiện nghi, nên vợ chồng tôi sống khá thoải mái.

Trái với lòng mong ước sớm có cháu nội của bố mẹ Hưng, Hưng lại luôn nhắc tôi thực hiện đầy đủ các biện pháp an toàn vì theo Hưng cả tôi và anh vừa mới bước vào tuổi 25, quá trẻ để bận bịu con cái, gia đình. Anh muốn cả hai phấn đấu sự nghiệp, tích lũy kinh tế vững vàng rồi có thêm thành viên mới cũng chưa muộn. Để làm vừa lòng chồng tôi nghiêm chỉnh chấp hành, nhưng rồi sau hai năm bố mẹ chồng không thấy tôi bầu bí gì nên xa gần ca thán rằng nhà họ vô phúc, rước phải gái già như cau đực nên không đẻ được!

Buồn quá, tôi sụt sùi nhờ chồng minh oan, thế nhưng chồng dửng dưng bảo tôi chuyện bố mẹ nặng lời chẳng có gì quan trọng, cố một thời gian nữa rồi tha hồ tôi muốn bao nhiêu con cũng có… Thế nhưng chồng tôi nói vậy mà không phải vậy, cái tin Hưng của tôi lén lút cặp bồ, rồi thay bồ như thay áo cũng đến tai tôi. Hưng không muốn có con bởi anh ngại cảnh bìu ríu gia đình, không rảnh rang, không có sức để dành cho những cuộc ăn chơi, vui vẻ cùng bồ trẻ.

Tính sẽ hỏi chồng cho cặn kẽ và sẽ báo cáo chuyện này để bố mẹ chồng cho ý kiến với con trai của họ. Nhưng tối hôm qua một cô gái xinh đẹp, tuổi chừng đôi mươi, ăn vận cực kì mát mẻ tìm đến nhà chúng tôi. Trong lúc Hưng mặt mày xanh như chàm đổ, cố găng đẩy cô gái ra ngoài sân thì cô gái đã lớn tiếng với chồng tôi rằng thời buổi này vợ già chẳng là gì so với bồ trẻ, rằng cô ta đã hầu hạ, dạ vâng Hưng suốt một năm qua chỉ để Hưng cho cô ta có danh phận, có phần xứng đáng, sòng phẳng trong ngôi nhà của anh. Vậy mà nay chồng tôi muốn “phủi tay, chùi mép” nên cô ta phải đến tận nhà để đòi quyền lợi…

Theo Ngọc Hà
Tiền Phong

Tag :ghen ngược, cướp chồng, giật chồng, bồ trẻ

5 suy nghĩ khiến phái đẹp mãi không “thoát ế”

Quá cầu kỳ

Lỗi lầm lớn nhất của phái đẹp trong việc tìm kiếm người bạn đời là đòi hỏi sự hoàn hảo. Họ thường đặt ra vô số yêu cầu như đẹp trai, nhà giàu, hào phóng, lãng mạn mà không nhận ra rằng tìm kiếm một người như vậy dường như là không thể. Kể cả khi tìm thấy được, đó cũng chưa chắc là người đàn ông của bạn.

Suy nghĩ xa vời

Một sai lầm nữa của phái đẹp là suy nghĩ về tương lai ngay trong ngày đầu tiên gặp gỡ. Có thể bạn lo lắng, có thể bạn muốn có con và điều kiện sống đầy đủ sau này nhưng nhắc tới cuộc sống hôn nhân quá sớm như vậy sẽ chỉ làm chàng sợ hãi. Mối quan hệ của hai bạn cũng khó lòng tiến xa hơn.

Từ chối quá sớm

Một số người không thể hiện tốt cá tính của mình trong lần đầu tiên gặp mặt và nếu không cho họ cơ hội thứ hai thì bạn sẽ không biết bản thân đã đánh mất điều gì. Bởi vậy, hãy có cái nhìn khoan dung hơn trong các cuộc hẹn đầu tiên.

Soi mói

Một trong những lý do khiến nhiều mối quan hệ không thành là bạn không ngừng soi mói và đổ mọi tội lỗi cho đối phương. Chính suy nghĩ ích kỷ, vụn vặt khiến bạn không cảm thấy hài lòng đồng thời dễ dàng chán nản.

Thích đàn ông xấu

Dù không phải lúc nào cũng đúng nhưng nhiều phụ nữ lại bỏ rơi đàn ông tốt để đến với người xấu tính. Nguyên nhân là bởi họ bị những hào nhoáng bên ngoài cuốn hút nhất thời và không nhận ra được đâu mới là đối tượng triển vọng cho mình.

Trà Xanh
Theo YG

Tag :tình yêu, độc thân, gái ế, ế chồng

Vợ cũ đi lấy chồng

Trước đám cưới vài hôm, em gọi điện cho tôi muốn gặp mặt. Cuộc gặp diễn ra có phần gượng gạo, tôi cũng không biết vì sao. Kể từ ngày ly hôn, vì con chúng tôi vẫn qua lại, cố gắng tự nhiên như chưa từng làm nhau đau khổ. Vậy mà kể từ ngày vợ cũ bảo sắp lấy chồng, cảm giác cứ như mất thêm một lần nữa, mất thứ không bao giờ còn thuộc về mình.

Những lời em nói chủ yếu chỉ là gửi gắm về con. Làm mẹ, xa con quả thực không dễ dàng, nhưng tôi nghĩ rằng nếu tôi nuôi con thì em sẽ dễ dàng hạnh phúc hơn. Cả buổi chỉ là những lời hội thoại rời rạc, chẳng có gì to tát vậy mà em nước mắt rưng rưng. Ngày yêu nhau tôi đã hứa hẹn rằng “cả đời anh sẽ không bao giờ làm cho em khóc”. Lời nói rốt cuộc cũng chỉ là đầu môi chót lưỡi, vì tôi mà em đã khóc không biết bao lần.

Đám cưới diễn ra khá đơn giản nhưng ấm cúng, có lẽ vì cuộc hôn nhân rổ rá cạp lại nên cũng hạn chế rình rang, khách mời chỉ là anh em, họ hàng, thân hữu. Con gái tôi thấy mẹ mặc chiếc váy trắng cô dâu lộng lẫy thì chạy ùa tới ôm chầm khen nức nở: “Mẹ ơi, mẹ đẹp quá”. Vợ cũ ngồi xuống ôm con, nước mắt cứ thế chảy đầm đìa khuôn mặt.

Tôi như quên hết mọi ồn ào, mắt ngây nhìn người phụ nữ đang khoác áo cô dâu kia. So với lần khoác áo cô dâu 8 năm về trước, em vẫn rất xinh đẹp. Tám năm trước em cũng xinh đẹp như thế, nhưng vẻ đẹp rạng ngời hơn, tươi trẻ hơn, tự nhiên và hạnh phúc hơn. Ngày đó tôi nắm tay em bước trong những tiếng hò reo chúc tụng, xúc động cài hoa lên tóc em, trao cho em chiếc nhẫn cưới. Lúc đó tôi nghĩ “người con gái này từ nay sẽ là của mình, mãi mãi suốt đời suốt kiếp”. Lúc đó tôi cảm giác mình là thằng đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.

Ngày tháng mật ngọt qua mau, con gái ra đời, bao nỗi lo toan vụn vặt chồng chất. Công ty tôi đang làm phá sản, tôi trở thành kẻ thất nghiệp. Những ngày tôi lao đao tìm việc, kinh tế trong nhà một mình vợ xoay xở, đôi bận thấy bà ngoại cho vợ tiền, tôi thấy bất lực khủng khiếp. Rồi không biết tự bao giờ, những lời ngọt ngào được thay bằng những lời gắt gỏng, những lời hỏi han thay bằng những lời trách móc, nụ cười thay bằng những giọt nước mắt chán nản trên khuôn mặt em. Hai chữ gia đình bị cơi nới dần ra, vợ chồng xa cách nhau từ hồi nào chẳng rõ. Vợ chồng chuyện trò ít lại, chia sẻ thưa dần, chuyện gối chăn trở nên hững hờ lạnh lẽo, tôi tìm vui bên ngoài, và kết quả là li hôn.

Thực ra, phải đến khi em chìa ra trước mặt tôi tờ đơn ly hôn tôi mới giật mình nhìn lại. Tôi còn chẳng nhận ra mình nữa, tôi còn chán cả bản thân. Đàn ông không lo nổi cho vợ con, không làm cho vợ con muốn ở bên mà muốn xa rời, nghĩ cho cùng cũng chẳng còn đáng mặt đàn ông nữa. Là do tôi thiếu ý chí, thiếu trách nhiệm và thiếu bản lĩnh chứ chẳng có hoàn cảnh nào xô đẩy được nếu mình đủ vững vàng yêu thương.

Sau những đổ vỡ tôi đã nhìn nhận lại chính mình, sống nghiêm túc hơn, cố gắng hơn. Chỉ có điều mọi sự cố gắng đã không thể làm cho tình yêu của em hồi sinh trở lại. Em nói: Anh không kiếm ra tiền, em chịu thiếu thốn được. Anh say sưa rượu chè, em kiên trì chịu đựng chờ anh tỉnh lại được. Anh quát mắng nặng lời với em, em có thể coi như anh vì không tỉnh táo mà nói năng lộn xộn. Nhưng anh bồ bịch bên ngoài thì em không chịu đựng được. Trái tim chỉ mạnh mẽ khi được yêu, còn khi bị tổn thương rồi thì vô cùng yếu đuối.

Và giờ thì em đang làm cô dâu, miệng cười nhưng trong mắt vẫn thoáng những nỗi buồn lẩn khuất. Em đã là vợ người ta rồi vậy mà lòng tôi vẫn cứ hoang mang trống trải như thể em vừa bước ra khỏi đời mình. Đến bây giờ tôi mới cảm nhận được khi nhìn người mình thương ở bên người khác nó đau đến như thế nào. Vậy mà em đã đau vì tôi không chỉ một lần. Vẫn biết ai cũng có sai lầm, và mỗi bài học ta học được trong cuộc đời này đều phải trả học phí. Chỉ là có những sai lầm, đúng ra mình có thể tránh được.

Tiệc cưới sắp tan, tôi lặng lẽ dắt con về trước. Trên đường về, con bé cứ xuýt xoa khen mẹ xinh như công chúa, xong rồi con bảo: “sau này lớn lên con cũng sẽ làm cô dâu như mẹ”. Ừ tất nhiên rồi, con gái bố chắc chắn sẽ rất xinh đẹp. Và bố mong con gái bố sẽ chọn được người thực sự tử tế để yêu, để con của con sẽ không phải chứng kiến mẹ đi lấy chồng. Thật may là con vẫn còn bé để có thể vui trong ngày vui của mẹ.

L. G

Tag :vợ cũ, hôn nhân, Ly hôn, Vợ người ta

Tôi có nên tái hôn khi vợ vừa qua đời

Tôi và vợ cưới nhau được 8 năm, nhưng vợ chồng tôi hiếm muộn, mong chờ mãi cũng không có mụn con nào. Chúng tôi phải đi nhiều nơi, nghe nơi đâu có bác sĩ nào hay chúng tôi lại tìm đến. Cuối cùng may mắn cũng đã mỉm cười, khi vợ tôi mang bầu, chúng tôi đã vỡ òa trong niềm hạnh phúc.

Do sức khỏe vợ tôi yếu, tôi cũng sợ cô ấy cực khổ nên đề nghị cô ấy nghỉ làm và tìm người giúp việc để cô ấy có thời gian nghỉ ngơi.

Trong những tháng cuối thai kỳ, tôi thường xuyên đi công tác, nên mẹ tôi ở quê lên trông nom giúp cô ấy.

Tôi dự định sẽ trở về nhà trước 3 tuần khi cô ấy sinh bé, nhưng trong một đêm khuya, tôi vừa chợp mắt thì người nhà gọi điện báo vợ tôi đau bụng và đã nhập viện. Tôi tức tốc đón xe về nhà nhưng vào đến bệnh viện tôi được tin cô ấy sau khi sinh con xong thì đã mất do băng huyết quá nhiều.

Tôi đau đớn không gì có thể tả nổi. Tôi không nghĩ rằng, để sinh cho tôi một đứa con, cô ấy đã đổi bằng mạng sống của mình.

Quá đau khổ và thương nhớ vợ, tôi hầu như đắm chìm trong men rượu, còn con gái tôi, hầu như tôi không quan tâm và để mẹ tôi tự lo liệu.

Và tôi cũng không biết tự lúc nào, Liên cô người yêu cũ trước đây của tôi đã thường xuyên đến giúp mẹ tôi chăm sóc và lo lắng cho con gái tôi. Tôi còn nhớ có một lần con tôi đang lên cơn sốt nằm miên man trên giường, còn tôi vẫn ngập đầu trong men rượu, mẹ tôi đã gọi tôi biết bao lần nhưng tôi vẫn dửng dưng.

Sốt ruột mẹ tôi lại gọi cho Liên, sau cuộc gọi của mẹ tôi, Liên đã đến ngay, cho con gái tôi uống thuốc hạ sốt và tức tốc đưa cháu đến bệnh viện. Trước khi đi, cô ấy đã không quên chửi tôi một trận nhớ đời: "vợ anh đã vì sinh con cho anh mà không màng đến tính mạng, anh không thay cô ấy chăm sóc, thương yêu con gái mà cứ làm bạn với rượu, thử hỏi cô ấy ra đi như vậy liệu có thanh thản hay không? Anh hãy tỉnh lại mau, nếu thật sự thương yêu vợ con thì anh phải chăm sóc con gái cô ấy cho thật tốt chứ, anh là một gã tồi, một người đàn ông vô trách nhiệm, ích kỷ nhất mà tôi từng gặp". Nói xong, cô ấy bưng ly rượu hắt vào mặt tôi. Lúc ấy taxi cũng vừa đến, mẹ tôi và Liên đưa con gái đến bệnh viện.

Những gì cô ấy nói khiến tôi bừng tỉnh, tôi đúng là người đàn ông tồi, vô trách nhiệm và cực kỳ ích kỷ. Nếu chỉ ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn, đau khổ mà giao hết việc chăm sóc con gái cho mẹ già thì tôi có đáng mặt là thằng đàn ông không.

Nghĩ lại tôi thấy thật hổ thẹn, xấu hổ vô cùng. Tôi bắt đầu thay đổi, không còn bù khú với bạn bè, hoặc nhậu bí tỉ như trước. Hết giờ làm tôi tranh thủ chạy về nhà phụ mẹ chăm sóc con gái, nhìn con gái cười tôi như quên hết những mệt nhọc, khó khăn ở phía trước.

Còn Liên, cứ mỗi lần xong việc, cô ấy lại qua giúp mẹ và tôi chăm bé, không hiểu sao con bé rất thích Liên. Tôi nhớ có một lần, con gái bệnh và khóc, ai dỗ bé cũng không nín, nhưng Liên ôm vào lòng, hát ru vài câu con gái tôi đã ngủ ngon lành.

Tôi vô cùng cảm ơn ân tình của cô ấy dành cho bố con tôi. Nhưng tôi cũng có chút lo lắng vì nhiều người không hiểu chuyện lại có lời ra tiếng vào, chê trách vợ mất chưa bao lâu đã có tình nhân mới…

Bản thân tôi ai muốn nói gì cũng được, tôi chỉ lo cho Liên, sợ cô ấy mang tiếng. Cô ấy là người thông minh, dường như hiểu được tâm sự của tôi, cô ấy còn nói: "Nếu tôi không sợ lời gièm pha, thì anh lo sợ cái gì. Đừng nghĩ ngợi gì cả, hãy tập trung lo cho con cái, còn chuyện gì tới sau này hãy tính".

Mẹ tôi thì cứ khuyên tôi nên đến với Liên, vì cô ấy là một cô gái đẹp người đẹp nết. Trước đây giữa chúng tôi đã có một hiểu lầm nhỏ mà chia tay. Đây là cơ hội tốt để chúng tôi đến với nhau, nhưng tôi lại rất sợ miệng đời dị nghị và làm tổn thương cô ấy. Vậy tôi có nên tái hôn để cùng cô ấy nuôi dạy con gái nên người hay không?

Theo Minh Trí
Người Lao Động

Tag :người yêu cũ, tái hôn

Không khóc nơi xó bếp!

Em đã từng là một cô gái quê nghèo, mỗi khi uất ức tủi thân lại âm thầm đứng khóc một mình nơi xó bếp. 17 tuổi em lấy chồng, 18 tuổi em đã trở thành một bà mẹ trẻ. Đồng thời với việc làm vợ, làm mẹ khi tuổi đời còn quá trẻ, em còn làm ô-sin cho gia đình chồng. Hàng núi công việc mỗi ngày vắt kiệt sức lực của em, vậy nhưng em vẫn không được chồng và gia đình chồng tôn trọng, ngược lại trong mắt mọi người em chỉ là đồ ăn bám, là gánh nặng cho chồng vì em không biết kiếm ra tiền.

Chồng có bồ về nhà kiếm chuyện, ruồng rẫy em, đã thế gia đình chồng lại vào hùa bênh vực con trai, đổ lỗi tại em không biết giữ chồng. Rồi chuyện gì đến rồi cũng phải đến, 20 tuổi đời em đã qua “tập 1”. Ly hôn, chồng giành lấy quyền nuôi con với lý do em không nghề nghiệp, không thu nhập nuôi thân còn chưa nổi lấy gì nuôi con? Đau đớn, uất ức nhưng em đành nuốt hận vào lòng, vì suy cho cùng cái câu họ nói cũng có phần đúng.

Quyết không cam chịu, em bỏ làng ra phố mưu sinh. Hai năm đầu em đi làm ô-sin, ăn ở nhờ nhà chủ. Tiền công hàng tháng em trích một phần gửi về nuôi con. Dù chồng cũ nói thẳng không cần em phải đóng góp nuôi con nhưng em vẫn đều đặn gửi, giữ lại chứng từ đàng hoàng để có chứng cứ trình bày trước pháp luật sau này khi em đủ điều kiện giành lại quyền được nuôi con.

Hai năm đầu ra Hà Nội làm ô sin em kiếm được 70 triệu và dành toàn bộ tiền đó để học nghề cắt tóc gội đầu. Salon thẩm mỹ có cả dịch vụ spa, trang điểm nên khi thành thạo cắt, gội, sấy, em xin chị chủ cho học thêm trang điểm và làm massage. Nhờ khéo léo, chịu khó, lại biết nhẫn nhịn nên em học nghề nhanh, lại được mọi người quý mến. Có vài anh trai tân cưa cẩm em, còn nhất định không chịu tin khi em nói đã từng có chồng…

4 năm sau ngày ly hôn, em chủ động hẹn gặp chồng cũ tại một quán cà phê sang trọng để thẳng thắn, đàng hoàng nói chuyện sẽ giành lại quyền nuôi con. Anh ấy có vẻ bất ngờ, bối rối khi thấy em trẻ đẹp, tự tin và hiểu biết, khác hẳn cô vợ lầm lũi nơi xó bếp năm nào. Khi chia tay, chồng cũ nói sẽ không ngăn cấm tình mẫu tử của em, chỉ mong sao con và em hạnh phúc. Tối hôm đó, chồng cũ nhắn tin cho em rất dài, trước anh ấy chúc mừng em đã “lột xác” hoàn toàn, có nghề nghiệp, có thu nhập ổn định. Sau anh ấy nói lời xin lỗi vì trước kia anh và gia đình đã cư xử không phải với em. Rồi anh ấy xin em hãy vì con mà cho anh ấy một cơ hội… Đọc những dòng tin nhắn đó, không hiểu sao nước mắt em bỗng lại rơi dẫu biết rằng sóng gió đã qua rồi…

Theo Bảo Khánh
Pháp luật TPHCM

Tag :mâu thuẫn gia đình, phụ nữ

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Trót giao con cho người vợ ngoại tình

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chúng tôi cưới nhau được 5 năm, em sinh cho tôi một thiên thần nhỏ. Sau đó, em thường xuyên bị cảm sốt, uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi. Tôi đưa em đến bác sĩ khám, xét nghiệm thì phát hiện em bị ung thư máu. Bác sĩ gặp riêng tôi nói do bệnh phát hiện quá trễ, nên không còn khả năng cứu chữa, bác sĩ cũng khuyên tôi chuẩn bị tinh thần nếu điều xấu nhất có thể xảy ra. Chỉ sau 2 tháng em đã ra đi vĩnh viễn trong sự tiếc thương của gia đình và bè bạn.

4 năm sau, tôi tình cờ gặp lại người bạn gái học chung thời đại học, cô ấy vừa ly hôn chồng. Hai người một kẻ mất vợ, một người vừa ly hôn, nên chúng tôi có thể đến với nhau một cách hợp pháp. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ quen cô ấy cho lấp khoảng trống và có người để tâm sự, bầu bạn. Nhưng khi nhìn thấy con gái còn nhỏ, cần người chăm sóc, tôi nghĩ cô ấy có thể thích hợp làm mẹ con bé. Cứ mỗi lần cô ấy đến chơi, tôi thấy cô ấy và con bé nói chuyện rất vui vẻ, xem ra bé con nhà tôi rất quý cô ấy, làm tôi rất mừng.

2 năm sau đó, chúng tôi cưới nhau. Vừa cưới xong, tôi lại có quyết định đi công tác xa nhà trong thời gian dài. Nhưng vì có cô ấy và con gái cô ấy ở cùng con gái tôi nên tôi cũng an tâm phần nào. Những lần đầu về thăm nhà, con gái tôi huyên thuyên đủ thứ, kể về việc học, bạn bè và kể chuyện cô Hằng (là vợ của tôi bây giờ) cho tôi nghe, tôi rất vui vì bé rất mến cô ấy.

Tôi thường xuyên đi công tác xa, một mình cô ấy ở nhà chăm sóc hai con nhỏ nên tôi rất thương cô ấy, mỗi khi cô ấy có yêu cầu gì tôi đều đáp ứng ngay.

Cách đây 1 tháng, tôi có gọi điện về hỏi thăm con gái, thì con gái tôi nói ở nhà buồn lắm, nhiều lúc bị dì bỏ đói bởi dì thường xuyên đi ra ngoài không để ý gì đến con bé. Tôi lại ậm ừ cho qua vì nghĩ con bé còn nhỏ nên vòi vĩnh thế thôi.

Cách đây hai tuần, đột nhiên cô ấy gọi cho tôi mắng vốn: “Con gái anh càng lớn càng không biết nghe lời, nó còn dám méc anh rằng em bỏ đói nó cơ à, nhỏ thế mà đã biết nói láo rồi, anh về mà dạy bảo con gái anh đi”. Sốt ruột, tôi đã tức tốc trở về nhà ngay. Vừa gặp tôi con bé đã khóc, cứ một mực đòi tôi dẫn về ngoại, tôi hỏi lý do nhưng con bé cứ lắc đầu nguầy nguậy không nói.

Đưa con về ngoại, tôi lại tức tốc về nhà nói chuyện với cô ấy thì cô ấy bảo: “Anh về đã thấy con gái anh nó bướng bỉnh thế nào rồi, càng lớn càng không biết phép tắc, cơm dâng tận miệng còn không chịu ăn. Thử hỏi có ai làm vợ như em không? Chồng đi làm xa, một nách chăm 2 con nhỏ, biết bao cực khổ vậy mà”. Nói xong cô ấy ôm mặt khóc. Tôi là đàn ông nhìn cảnh người phụ nữ mà mình thương yêu rơi nước mắt tôi cũng sốt ruột và giận con gái lắm. Định bụng gặp con, tôi sẽ cho con một trận để bỏ tật xấu.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Để cô ấy hạ hỏa, tôi xuống nước năn nỉ đòi dẫn cô ấy đi mua sắm, nhưng cô ấy từ chối và nói: “Bây giờ em phải đến lớp họp phụ huynh cho con gái anh, cô giáo gửi thư mời hôm qua, nhưng nói chuyện với anh nãy giờ em quên”. Nghe vậy, tôi giục cô ấy đi, mà không nghĩ ngợi gì thêm.

Cô ấy vừa đi 5 phút thì điện thoại cô ấy đỗ chuông liên tục và sau đó thì có vài tin nhắn gửi tới.

Tò mò mở ra xem thì trước mắt tôi nhiều tin nhắn đại loại như: “Cục cưng của anh đi đâu làm anh chờ nãy giờ mà em vẫn chưa tới. Anh nhớ em nhiều lắm!”. Ôi thôi, còn rất nhiều tin nhắn mùi mẫn, sặc mùi ngôn tình giữa cô ấy và một gã nào đó làm tôi phải tối tăm mặt mày.

Như bừng tỉnh, tôi lấy xe chạy nhanh qua nhà ngoại để thăm con gái. Khi vừa thấy tôi, bà ngoại của con bé đã chửi tôi một trận, và bà đã đưa tôi xem những vết thâm tím trên người con bé. Lúc này tôi dường như hiểu ra tất cả mọi chuyện. Tôi khóc và ôm đứa con gái bé bỏng vào lòng hứa sẽ ở bên cạnh con mỗi ngày, sẽ không ai có thể làm con khóc và buồn nữa.

Tôi đưa con gái về nhà thì đã thấy cô ta cũng đang ở nhà. Thấy tôi, cô ta mặt tối sầm lại. Không nói không rằng, tôi lấy hết quần áo, đồ đạc của mẹ con cô ta ném ra đường, và tôi không quên nói với cô ta rằng, tôi sẽ đợi cô ở tòa án.

Tôi thật sự kinh tởm cô ta và không muốn mẹ con cô ta ở trong ngôi nhà của tôi thêm giây phút nào nữa.

Theo Kim Tuyến
Người Lao Động

Tag :vợ ngoại tình, Dì ghẻ con chồng